Bạn ấy tên là Hương. Mình có thói quen là một khi đã yêu mến ai đấy, mình rất thích gọi họ như gia đình. Mình hay gọi bạn ấy là bố :)
.
Bố ạ. Con đã bao giờ nói là con thấy bố rất đẹp chưa. Không phải xinh đâu. Đẹp ấy. Thật sự ( bố nên tin tưởng lời con vì mắt thẩm mỹ của con không hề tồi đâu :))
Con thích những đường nét trên gương mặt bố. Nhìn gương mặt ấy, chắc chắn ai cũng thấy hiển hiện một từ : bản lĩnh. Lông mày của bố vừa đậm, vừa sắc nét, mắt bố sáng rực, sắc sảo, lúc nào cũng nhìn thẳng, không quanh co, giả dối. Con đặc biệt thích đôi môi của bố. Đầy đặn, căng tràn, không tươi màu lắm, nhưng có khóe miệng nhếch lên. Con để ý những ai có khóe miệng đặc biệt như vậy (thường rất hiếm) trông rất đáng yêu, cảm giác ngay cả khi họ bình thản, dường như họ vẫn đang mỉm cười vô tư. Bố có nhớ hôm trước bọn mình kéo nhau sang phòng trống bên cạnh để tranh thủ leo len bàn ngủ trưa không ;)? Con tình cờ quay sang, ngắm bố ngủ. Con mới nhận ra bố có cằm rất đầy, tròn trịa, nhìn trẻ con lắm í, dịu bớt nét sắc quá của mắt. Người bố cao, thẳng, chắc (chưa kể đoạn chân dài).
Con thích giọng bố. Nghe chắc nình nịch, nhưng vẫn trong trẻo và... thanh thanh. Con thích lúc bố hát :) Vô tư. Hồn nhiên
Con ngưỡng mộ bố. Bố giỏi, giỏi thật ấy, mà không phải kiểu "mọt sách" hay "gà công nghiệp" đâu. Bố giỏi Văn. Bố ổn cả những môn tự nhiên. Tác phong làm việc của bố nghiêm túc, bố ở trong hai clb mà vẫn thu xếp được việc học hành. Con mong được như bố lắm. Nói thật là con siêu kém tập trung, cứ ăn chơi nhảy múa rồi học hành nước đến chân mới nhảy (nhưng giờ con đã cố sửa rồi, hehe.
Lần đầu mới gặp, kể ra con hơi e dè vì bố khá..lạnh lùng. Nhưng tiếp xúc nhiều, con thấy bố rất chân thành, thẳng thắn, mạnh mẽ. Con biết có nhiều người không thích bố. Con không hiểu tại sao? Nhưng chẳng quan trọng. Con yêu quý bố. Con biết bố là một cô gái rất mạnh mẽ và BẢN LĨNH.
.
Bố ạ... Con biết bố đang phải vượt qua thử thách khó khăn. Nhưng con nghĩ đấy chẳng hẳn là thử thách chính đáng để mình phải quá thất vọng, bởi có rât nhiều việc lùm xùm xung quanh cuộc chơi ấy. Còn nhiều cơ hội trước mắt. Bố đã cố gắng hết sức :) Đừng mất lòng tin ở bản thân, bố nhé.
.
.
.
Con chờ bố đến trường..
.
.
p/s: Nói thật là thỉnh thoảng có lúc bố quên, lại xưng "cậu, tớ" với con, làm con giật hết cả mình :)) Con quen gọi bố là bố mất rồi, có làm sao không bố :))


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét