Nếu bao nhiêu thế hệ thi nhân, nhà văn say mê vẻ đẹp của mặt trăng, mình lại yêu cái đẹp của mặt trời. Đặc biệt là nắng. (Nhiều lúc "tự sướng" vẫn tin là mình có nụ cười tỏa nắng hihi)
Mỗi khoảnh khắc trong ngày, mặt trời lại có từng kiểu đẹp riêng. Mình vẫn thấy lúc hoàng hôn là đẹp nhất. Rực rỡ, dường như cố phô trọn sức sống trước khi tắt lịm. Đẹp huy hoàng, óng ả,như người phụ nữ tuổi 30- đã trưởng thành và ngọt ngào đến độ "chín muồi" (không như ánh nắng ban mai trong trẻo, ngây thơ của cô bé 15 tuổi, cũng khác với ánh nắng buổi trưa gay gắt, chói chang của người đàn bà nạ dòng cố trát phấn tô son thi với tuổi xuân thì)
Đương nhiên đó chỉ là hình ảnh liên tưởng theo cảm nhận chủ quan của mình thôi :) Mỗi người một cảm quan khác nhau, mình không thể áp đặt.
.
Đây là một vài tấm mình chụp được, chủ yếu là lúc hoàng hôn. Có lẽ sau này chụp nhiều rồi phải làm một album hẳn hoi mới được :p
* Khu nhà mình:
* Quảng Bình:
* Đường lên động Thiên Đường (rừng quốc gia Phong Nha- Kẻ Bàng)
*Trước cổng động Phong Nha
* Cửa sông Nhật Lệ (bức mình tâm đắc nhứt xD )
*Bình minh trên biển Nhật Lệ:
*Sông La, Hà Tịnh
* Hồ Ba Bể (Bắc Kạn):
* Trước cửa hang Ngườm Ngao (Cao Bằng)
*Động Thiên Cung (Lạng Sơn):
Bi nhiêu chỉ có thế thôi :> Các bạn thấy thế nào?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét