Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Người đàn ông anh hùng

Trời mưa rất to. Mình đang ngồi trên bus, yên bình và nhàm chán. Nhìn ra ngoài trời ảm đạm, suy nghĩ vẩn vơ về khóa múa bụng và dự định học võ hè này. Chiều nay mình đã rất phởn phơ ở lớp, làm mấy trò vớ vẩn như là hóa thân thành cô tiên với ruột rỗng của bút xóa băng bay phất phơ, nói chuyện về ma quỷ với cô bạn và nhận được một niềm tin mới: trong nhà có thổ công rồi nên ma không vào được. Chắc như đinh đóng cột luôn. Thấy phấn khởi quá chừng. Tự dưng tìm được một niềm tin bảo vệ mình khỏi nỗi sợ trẻ con.
Lòng vòng quá. Quay lại chủ đề. Mình đang suy nghĩ linh tinh, chợt thấy lao xao. Ở cửa xuống xe, có một gã da sạm đen, đội mũ lưỡi trai, nhìn mặt bình thường, giống mấy ông rửa xe công nhân nên mình chẳng mảy may nghi ngờ. Gã ta đang to tiếng với một chị, nhìn mặt ngây thơ hiền lành, về chuyện đại loại là chị í chắn cửa xe làm hắn lỡ bến. Chị í chỉ im thin thít, cụp mắt xuống, trong khi hắn ta hả hê vênh váo. Xe đi được một đoạn. Mình lại thả vào cõi mơ ảo. Chợt anh thanh niên ngồi ghế trước mình, nắm chặt lấy tay gã kia, nói nhỏ gì đấy. Mình cứ nghĩ anh ấy đang hỏi đường nên không để ý. Nhưng kì lạ, anh ấy cứ nắm,đúng hơn là giữ chặt tay hắn, ngả người về gần hắn, nói nhẹ nhàng, nhưng bình tĩnh: (giọng nói đầy bản lĩnh khiến mình ấn tượng cực kì)
- Anh bỏ chiếc điện thoại trong túi ra!
Gã kia ngơ ngác, mắt trợn lên đe dọa, lầm bầm gì đấy mình không nghe rõ. Anh ấy lại nói lần nữa, chậm rãi, đầy kiên quyết, thậm chí còn hơi phảng mùi đe dọa, to vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy và chú ý:
- Tôi bảo là anh lấy cái điện thoại màu đỏ của cô bé kia (hất đầu về phía chị lúc nãy) trong túi ra.
Gã kia nhìn xung quanh, thấy rõ là mọi người đang tập trung nhìn về phía mình, thấy tình thế có vẻ bất lợi, hắn ta cúi đầu, thò tay vào túi lấy chiếc điện thoại- màu đỏ- trả chị kia. Chị ấy rất bất ngờ, không nhận ra là mình đã bị móc túi. Anh- người đàn ông ấy- bạnh vai ra, nhìn gã kia một lúc lâu như để cảnh báo, rồi mới ngả người lại xuống ghế, bình thản như chưa có gì xảy ra. Không chỉ mình, mà nhiều người xung quanh đã lặng đi, bất ngờ, và nể phục. Xe cập bến, gã kia vội len xuống, lúc đấy mới bớt đi hèn nhát, liếc xéo anh đầy đe dọa, miệng lẩm bẩm nguyền rủa, tay chỉ vào mặt anh í đe dọa. Anh ấy vẫn bình tĩnh, thậm chí còn lấy tay gạt mũi vẻ khinh bỉ.
Vài người quay lại nhìn, tặng cho anh ấy một nụ cười mỉm cảm ơn và khích lệ. Mình ngồi đằng sau thì không ngừng tủm tỉm cười. Đấy là một người đàn ông thực thụ, một người đàn ông xứng đáng được gọi là ANH HÙNG. Trong xã hội đang dần bị tha hóa bởi căn bệnh đáng sợ: vô cảm, một hành động, tưởng nhỏ, ồ không nhỏ đâu, bởi chắc chắn không phải ai cũng đủ bản lĩnh để giữ chặt một kẻ lưu manh, làm mình lại thấy tràn trề hy vọng. Hy vọng vào người tốt, những người lương thiện bản lĩnh, dũng cảm, không hèn nhát bỏ qua tội ác. Nhưng đương nhiên, để có bản lĩnh như thế cần phải rèn luyện, võ chẳng hạn, để có thể tự tin vào khả năng tự bảo vệ bản thân, không ngần ngại lên tiếng.
Nhờ hành động ấy thôi mà mình thấy phấn khởi, vui sướng lên bao nhiêu.
Cuộc sống có nhiều điều kì diệu, hãy tin vào cuộc sống. Don't stop believing!
Chốt hạ một câu: hè này mình sẽ đi học võ. NHẤT ĐỊNH luôn. Hẳn là karatedo :>

2 nhận xét:

  1. Cần có lò đào tạo những con người như thế này :"(

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chuẩn đấy :<
      Mà thực ra cũng chẳng cần. Chỉ cần đến khi nào tất cả mọi người thoát khỏi vô cảm + tâm lý đám đông, cùng đoàn kết bảo vệ nhau thì chẳng thằng nào dám manh động cả. Đa số thắng thiểu số

      Xóa