Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015

"Once"

 Thi thoảng đi trên đường lại "va" phải một mảnh gì đấy của quá khứ, cái gì đó quen quen gợi về những kỷ niệm cũ kỹ. Có kỳ cục và tham lam không, khi mà trong lòng vẫn dợn lên cảm giác gì đó. Không phải tiếc nuối, cũng không phải căm ghét. Chỉ là một bản sao của cảm xúc ngày ấy, chính xác cái ngày năm ngoái đã trực tiếp tiếp xúc hay nhìn thấy những kỷ niệm, nay đã phai nhạt dần. Mình vẫn còn nhớ nước mắt tự nhiên trào ra thế nào khi đọc những câu cuối ở đâu đó "you once meant everything to me". Đã từng đấy, đã từng cơ mà.
Nhưng rồi hiện thực trở lại, nhớ lại một mớ hỗn độn tạp nham và cách mình vượt qua toàn bộ như thế nào. Ai mà chẳng từng có quá khứ nhỉ? Hay tại mình lâu lâu lại suy nghĩ vẩn vơ quá chăng? Ầy, nếu bạn Leo mà cũng nghĩ như mình, thì có lẽ mãi mãi không thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ mất. Người ta còn phải vượt qua khối cảm xúc nặng nề hơn mình nhiều. Bước vào một mối quan hệ là biết mình sẽ nhận được nhiều trải nghiệm mới, cũng đồng nghĩa với việc đánh đổi nhiều thứ khác. Thật may mắn vì khi đầu óc chạy lòng vòng, tim chia hai nửa đánh nhau loạn xị ngậu, bạn tốt luôn ở bên. Bạn tốt một nói, đại ý là mọi thứ cũng như dòng chảy cuộc sống, ném viên đá vào thì kiểu gì nước cũng vẫn cứ trôi. Mình cũng chỉ như một nhân tố cục đá đó thôi, chẳng việc gì phải tự vấn bản thân là kẻ có lỗi cả. "Let it be..." Bạn tốt hai thì thực tế hơn và trải đời hơn, phán tỉnh bơ: cái gì lâu quá cũng dẫn đến 1 trong 2 kết cục: đám cưới, hoặc là ....chán. Thế là lại tự tin vào bản thân, tin vào quyết định của chính mình. Không còn vẩn vơ nghĩ mình làm thế là nên hay không nữa.
 Kể ra giờ lại ngại chuyện viết nhật ký mở, đa phần là vì mấy buổi cao hứng share xừ link blog lên trang cá nhân, giờ số lượt xem tăng cũng đồng nghĩa với nhiều con mắt nhìn thấu đời tư của mình hơn. Đành phải giở cái giọng văn ẩn ẩn mập mờ nhiều tầng nghĩa này, haha. Ai chơi với mình thì ắt sẽ hiểu thôi.
 Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy bất ngờ trước cái cách Leo bơi vào dòng chảy của mình. Đột ngột và bất ngờ. Vẫn nhớ như in ngày thứ hai chân ướt chân ráo đến nơi xa lạ, ngoài trời rét cóng, thui thủi một mình trong căn nhà vắng tanh, 11h đêm tự nhiên có tiếng chuông cửa. Ra mở cửa là cái người mới chat lần đầu tiên trên facebook có mấy tiếng trước, chưa biết mặt mũi như thế nào. Hóa ra là một anh sinh viên đầu bù, râu lún phún lộn xộn, mặt mũi mệt mỏi vì bận deadline. Ngại ngùng mời anh vào nhà (lần đầu tiên cho "trai lạ" vào lúc không có ai ở nhà cùng đấy), chưa an tọa anh chàng đã làm một tràng cung cấp đủ các thông tin cho tân sinh viên này. Thay vì inbox vài dòng rồi mặc kệ như đa số người khác, anh một mình trời tối, dù bận rộn ở thư viện về vẫn qua thẳng nhà em giúp đỡ. Cái giọng nói ngay từ lần đầu tiên đã làm cho em tin tưởng 200% "Anh ở nhà số 3, em có số điện thoại anh rồi, có gì cứ gọi hoặc qua gõ cửa là anh sẽ giúp nhé." Nhớ ngày giao thừa ngồi loay hoay bấm bấm điện thoại, mắt ngân ngấn nước vì chẳng thể gọi về cho bố mẹ, bỗng có bàn tay dịu dàng chìa ra cái điện thoại "Em dùng của anh đi, gọi thẳng về ấy, đừng dùng facetime". Bàn tay thư sinh nhưng ấm áp, hỗ trợ mình nhiều không kể hết. Bàn tay dứt khoát kéo mình sang đường. Bàn tay sửa điện thoại và máy tính cho mình nhoay nhoáy. Bàn tay thoăn thoát tung hứng những quân bài như một nghệ sĩ thứ thiệt. (À vâng, anh ấy đam mê card flourish ) Bàn tay gãi đầu ngượng ngùng lúng túng khi đến giai đoạn "cưa đổ" ai đó. Lúc ấy thanh niên-sắp-23-tuổi cũng ngố ngố như mấy cu cậu lớp 6 đi tỏ tình với bạn gái cùng lớp thôi. Bàn tay thành thạo rửa bát, đôi khi là nấu ăn. Bàn tay mát lạnh áp vào trán mình khi trở trời bị ốm nóng bừng bừng. Bàn tay kéo trùm mũ xuống một cách vụng về, lần nào cũng làm tóc mình thành mớ rối bung. Bàn tay chạm nhẹ mắt mình và khen mắt mình sao trong trẻo và hớn hở hồn nhiên thế, mỗi khi cười là đuôi mắt cong vút. Từ trước đến giờ người khen nụ cười (đã qua kì chỉnh sửa nẹp răng) và cái mũi (được mẹ dày công tạo hình vuốt vuốt từ bé) đã nhiều, nhưng chỉ có duy nhất thằng bạn thân hồi cấp hai là để ý đôi mắt, nhưng cũng chỉ nhận xét ngô nghê: "Tao thấy mắt mày cứ đẹp đẹp hay hay kiểu gì í." Chưa ai từng ngắm mắt mình nhiều như Leo, và rút ra đủ mọi nhận xét như ảnh. Để ý từ những điều nhỏ nhặt nhất. Mắt đang cắm vào ipad cũng thuộc từng lời của mình. Chẳng mấy khi lôi cái cớ "bận học" ra để trốn tránh mình. Phì cười mỗi khi mình giận dỗi, đổ tội sao mặt mình khi tức cứ thành ra... tức cười thế nào í. =_= Cãi nhau căng thẳng cũng là người chủ động làm hòa trước. Là người đầu tiên buộc cái tôi kiêu ngạo cao ngất của mình phải nhún nhường, phải gắng nén cái sự tự ái đến mức thấp nhất có thể. Siêu thật chứ chẳng vừa đâu. 
 Là người hơi thực tế đến mức thiếu nhạy cảm, chẳng thể tiêu hóa nổi suy nghĩ nhập nhằng và cái tính quái đản nắng nắng mưa mưa của mình, nhưng sẵn sàng lao ra ngoài dắt mình đi làm việc của mình dù chưa ăn sáng, chỉ vì "Em đã đi đường này bao giờ đâu, vắng lắm nhỡ có chuyện gì thì sao." Quan tâm, ân cần, chân thành, dù chưa nhưng vẫn không ngừng cố gắng để hiểu mình. Cái người sinh cùng cung, tính cách nóng hổi và sùng sục như bản sao khác giới của chính mình, đến nỗi người ta làm gì mình cũng hiểu được động cơ hết. Không biết sẽ đi cùng được bao lâu và bao xa, nhưng vẫn hy vọng vào một cái gì đó tốt đẹp nhất có thể. 

p/s (dành riêng cho Leo): Thấy định lý của chiếc nhẫn chưa, nó chỉ xuất hiện vào lúc người ta không mong chờ hay kỳ vọng nhất thôi ;)

2 nhận xét:

  1. Ỏ nhẹ nhàng thế

    KLQ nhưng xem Once chưa, phim cx yêu phết đấy :3

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. á à cái phim có bài Falling slowly :3 em mới nghe thôi chưa xem

      Xóa